
Tướng Phủ Có Thương Nhân
⏱ ~8 phút/chương · Tổng 2 giờChiều buông, nắng cuối ngày vắt qua hiên gạch tướng phủ, rơi xuống từng ô ngói như sợi chỉ vàng sắp tàn. Mùi trầm hương lan nhẹ, hòa trong tiếng chuông đồng từ ngôi miếu nhỏ phía tây thành, nghe vừa thanh vừa lạnh. Tạ Vũ Nghiêu quỳ trước linh vị phụ thân, hai tay nâng nén hương.
Đầu ngón tay thô ráp run khẽ theo gió. Khói hương xoắn thành từng dải mảnh, tan dần vào không trung, như bóng khói chiến trường năm nào còn vương trong ký ức. Phụ thân mất nơi ải Bắc khi chàng vừa mười hai.
Từ đó, phủ tướng rộng chỉ còn hai người: một góa phụ giữ lễ, một thiếu niên học cách đứng thẳng giữa sóng gió.
Tạ phu nhân không nhiều lời, không cầu xa hoa, chỉ dạy con trai một điều giản dị mà chàng ghi khắc lòng:“Nhà họ Tạ có thể đứng vững giữa muôn trùng sóng gió, là nhờ mang trong tim chữ trung với nước, dám lấy thân mình giữ vững biên cương.
Ấy không chỉ là lý tưởng – mà là cội rễ để họ Tạ tồn tại cho đến hôm nay. Con phải khắc ghi điều đó. ”Năm tháng trôi, thiếu niên năm ấy nay đã trưởng thành. Hai mươi bảy tuổi, danh tướng trấn Bắc, oai danh lừng lẫy, được người người kính trọng.