
Huyết Ảnh Hoàng Tâm
⏱ ~8 phút/chương · Tổng 4 giờLưu Bội ngồi bệt xuống sàn lát gỗ lạnh lẽo, tay ôm ngực, cảm giác đau nhói nơi trái tim như một lưỡi d. a. o vô hình cứa sâu từng nhịp. Mắt nàng nhòe đi vì nước mắt, nhưng không thể rơi nổi.
Dưới ánh nến vàng vọt, bóng người của chồng nàng – Dương Tường – vẫn in rõ trên tường, cười khẩy với những lời lẽ lạnh lùng mà nàng từng tin tưởng sẽ không bao giờ nghe được từ môi hắn. “Hừ! Khóc lóc điếc cả tai” Bồi theo sau là một cú đá mạnh vào mạng sườn nàng.
Nàng run rẩy, gương mặt nhợt nhạt, giọng nói yếu ớt thốt ra từng từ như cầu xin: “Tường… em… em xin anh… đừng… đừng đ. á. n. h em nữa…”Nhưng Tường chẳng chút xót thương.
Hắn bước đến, bàn tay thô bạo siết chặt, và trong khoảnh khắc, Lưu Bội cảm nhận được sức mạnh tàn nhẫn của một người chồng mà nàng từng trọn niềm tin, nay đã hóa thành cơn ác mộng sống. Đêm ấy, cung điện dường như chìm trong bóng tối nặng nề hơn cả bầu trời mưa sớm.
Trong phòng, tiếng bước chân nặng nề, tiếng xích sắt cọ vào sàn gỗ, và mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi đau đớn khiến Lưu Bội gần như bất tỉnh.
Nàng cúi mặt, ôm lấy cơ thể yếu ớt, chỉ còn biết khóc thầm trong im lặng, tự nhủ: “Sao mình lại rơi vào bi kịch này… sao tất cả lại là sự thật đau đớn đến thế…”